Truyện ngắn dự thi mã số 11 của tác giả Nguyễn Hồng Minh- Hà Tĩnh
CHA TÔI
Một buổi chiều mùa hè, cha trở về nhà sau giờ lên lớp, trên gương mặt đầy phiền muộn và lo âu. Ngồi vào bàn ăn, nhìn mâm cơm chiều đầy đủ cả gia đình,cha chẳng nói lấy một câu. Tôi – con bé năm tuổi và thằng em trai bốn tuổi cứ ngơ ngác, không hiểu đã xảy ra chuyện gì. Mẹ nhẹ nhàng hỏi: “Ở trường xảy ra chuyện hả anh ?”. Trầm ngâm một lúc, cha khẽ trả lời: “ Phong, học sinh ở lớp anh bị công an bắt lên phường hồi chiều vì đánh nhau trước cửa trường … Trước kia nó là một đứa học sinh ngoan, tại sao nay lại đổ đốn như vậy? …”.
Lúc đó, không hiểu tại sao tôi đã thốt ra một câu mà bây giờ nhớ lại tôi vẫn còn hổ thẹn: “Anh ấy đâu phải là con của cha, sao cha lại rầu rĩ thế?”. Ghen tị vì bị người khác chia sẻ tình cảm, tức tối khi thấy cha buồn phiền vì một người xa lạ hay là vì còn nhỏ nên không suy nghĩ? Tôi cũng không hiểu được lý do của hành động lúc đó nữa. Tôi chỉ nhớ rằng cha tôi đã rất tức giận, ông quay sang nhìn tôi, ánh mắt thật nghiêm khắc: “Con không được nói như vậy”.
Rồi giọng cha trầm xuống , ngân dài : “ Phong không còn mẹ, bố nó làm việc ở xa, nó sống với cô chú ở đây, nó thiếu tình thương lắm. Năm nay là năm học cuối cấp, tuần tới là thi tốt nghiệp rồi, không ai bảo lãnh thì làm sao nó thi được?”. Ánh mắt cha xa xăm và trầm ngâm nghĩ ngợi, hướng cái nhìn về khoảng xa mênh mông đen thẫm phía trước sân nhà.
Sáng hôm sau, khi tôi và em thức dậy thì thấy cha không có ở nhà. Tôi tìm quanh rồi hỏi mẹ, mẹ bảo: “Cha đi đến đồn công an rồi con à ”. Tôi bực bội, quay đi, càu nhàu trong bụng vì cho rằng cha làm chuyện không đâu, không đưa tôi và em đi chơi buổi sáng như thường lệ. Tuổi nhỏ thường giận hờn, tức tối vì những chuyện cỏn con.
Mười năm sau, cha tôi bị tai nạn giao thông nghiêm trọng khi đi dạy. Một chiếc xe tải mất lái đã đâm thẳng vào cha khi đi qua khúc quanh ngoặt gần trường. Cặp vở tung tóe, giáo án bay tứ tung, những bài giảng mà cha chưa dạy….
Bàng hoàng, thảng thốt, tôi, em trai và mẹ cứ như người mất hồn khi chạy đến bệnh viện. Chấn thương sọ não nặng, phải chuyển lên bệnh viện tuyến trên ở Sài Gòn. Mẹ gấp vội chuẩn bị soạn sửa đồ đạc, tiền bạc và đi cùng cha.
Tôi không biết làm gì, chỉ mong có một phép màu cho ba tỉnh lại và mau về cùng chúng tôi. Hai chị em tôi cứ đứng lặng trong sân bệnh viện, nhìn theo chiếc xe chở cha mẹ lên Sài Gòn .
Khắc khoải lo âu, mong ngóng từng chút tin tức của cha. Tôi, em và bà ngoại đã sống những ngày thật dài và nặng nề. Bạn bè, đồng nghiệp, hàng xóm, học sinh, ai cũng thăm hỏi làm cho cả nhà đã trông thì lại càng trông tin hơn. Tôi cứ hoang mang, nơm nớp lo sợ mỗi khi điện thoại reo, cứ lo lắng, chẳng may mà…..
Hơn một tháng sau, cha được về bệnh viện quê nhà tiếp tục theo dõi. Nghe tin, tôi vội chạy ngay đến bệnh viện. Đến nơi, biết bao học sinh và phụ huynh đã đến thăm cha. Mọi người đứng quây xung quanh cha, như chia sẻ, an ủi, động viên.
Mẹ nắm lấy bàn tay nhợt nhạt và xanh xao của cha rồi kể lại trong màn nước mắt một câu chuyện như cổ tích tại Sài Gòn. Chuyện rằng, khi cha mới chuyển đến phòng cấp cứu bệnh viện, mẹ đang lạ lẫm, ngơ ngác và không biết phải làm sao thì một bác sĩ trong kíp trực đến gặp mẹ. Người bác sĩ trẻ ấy, cứ rối rít hỏi mẹ xem đây có phải là thầy Tư, thầy giáo của trường An Hòa không? Mẹ nghẹn ngào, nức nở, chỉ gật đầu mà không nói được nên lời. Khi mẹ ngước cặp mắt lên nhìn thì cậu ấy đã chạy ngay vào phòng cấp cứu, cái dáng vẻ vội vã, quen quen.
Sau đó, moi chuyện cứ như một giấc mơ. Sau một ca mổ và hồi sức dài, cha đã tỉnh lại, được về phòng bệnh thường nghỉ dưỡng. Ngày nào người bác sĩ trẻ ấy cũng ghé phòng bệnh thăm cha. Thì ra đó là Phong, cậu học trò năm xưa cha đã giúp đỡ, bảo lãnh ra khỏi đồn công an để có thể thi tốt nghiệp. Bây giờ Phong đã là bác sĩ công tác tại bệnh viện lớn này.
Phong cứ nói mãi với mẹ về ơn đức của cha ngày ấy, nếu không có cha, ngày nay làm sao cậu có thể nên người thành tài như vậy. Một tháng cha nằm trên viện, Phong luôn kề cận chăm sóc, cậy nhờ các bác sĩ trong khoa, trong viện quan tâm điều trị, kê đơn, lấy thuốc tốt nhất cho cha, nhờ vậy cha đã mau bình phục hơn . Lúc cha được ra viện, số tiền viện phí ngoài bảo hiểm phải đóng, Phong cũng không để mẹ phải chi trả. Lúc tiễn cha mẹ về, cậu cứ nắm mãi tay cha, nhìn gương mặt yếu ớt của cha mà khóc…..
Nghe mẹ kể, nhớ lại câu chuyện chiều hè năm ấy, tự nhiên tôi thấy mắt mình cay cay. Đằng sau những những dòng chữ được viết bằng phấn trắng trên bảng , người thầy còn có rất nhiều câu chuyện được viết nên bằng một tấm lòng yêu thương dành cho đứa học trò. Tôi thêm yêu cha tôi biết mấy, một người thầy nhân hậu và nghĩa tình.
NHM
…
Hộp thư truyện ngắn với chủ đề “Tình Cha” dự thi:
Thời gian qua, BTC đã nhận được truyện ngắn dự thi của các tác giả:
Hải Phòng: Vũ Hoàng Lâm, Bùi Sỹ Căn, Nguyễn Hùng, Vũ Ngọc Anh, Đào Thị Ngọc Lan; Hà Nội: Nguyễn Đức Thiêm, Nguyễn Lan Hương, Vân Trang, Nguyễn Thị Tuyết, Bùi Thị Bích Hiền; Hưng Yên: Nguyễn Thành Tuấn, Phan Thị Quỳnh; Quảng Ninh: Dương Phượng Toại, Nguyễn Thái Phú; TP Hồ Chí Minh: Vương Miện, Nguyễn Vĩnh Bảo, Lục Thị Hà My, Lê Thị Thanh Thương; Thụy Sỹ: Hoàng Yến; Nam Định: Phạm Mai Hương; Hải Dương: Huy Nguyên, Nguyễn Thị Hiền; Mỹ: Trần Thanh Toàn; Cộng hòa Pháp: Nguyễn Nga; Nghệ An: Phan Hữu Cường, Thái Thị Lan Anh; Liên bang Nga: Nguyễn Hắc Long; Khánh Hòa: Ngọc Hoa; Quảng Ngãi: Châu Sa; Quảng Trị: Nguyễn Thị Thu Hà, Bùi Trương Mỹ Giang; Quảng Nam: Nguyễn Thị Thanh Thảo; Bà Rịa Vũng Tàu: Trần Thắng, Phạm Thanh Thảo; Bắc Giang: Hương Lý, Trần Thị Thơm; Đắk Lắk: Trần Thị Hoa, Hoàng Ngọc Hương; Đà Nẵng: Lưu Thị Dung, Lê Thị Hồng Diễm; Thái Bình: Đinh Thị Phương Nhung; Bến Tre: Phạm Trà Mị; Đồng Nai: Nguyễn Thị Ngọc Trâm, Trần Thị Kiều Trinh; Phú Yên: Võ Hạnh Dung; Thanh Hóa: Trịnh Ngọc Lâm; Hà Tĩnh: Nguyễn Hồng Minh; Thừa Thiên- Huế: Nguyễn Đình Duy Lộc…
Mời các bạn tiếp tục gửi truyện ngắn dự thi. Truyện ngắn dự thi xin gửi về email: vanthocuocsong@gmail.com. Trân trọng cám ơn!
BTC