Truyện ngắn dự thi mã số 14 của tác giả Võ Thị Hạnh Dung- Phú Yên
NGƯỜI CHA CÂM
Cha tôi nhặt tôi ở lề đường, lúc tôi chỉ vài tháng tuổi, điều đặc biệt hơn hết, ông lại chẳng thể nói được.
Cha tôi cũng mồ côi cha mẹ từ nhỏ, không ai nuôi dưỡng, cứ thế mà lớn lên. Cha bán vé số kiếm tiền sống qua ngày, rồi khi rảnh rỗi cha theo các lớp học khiếm thính để học chữ, học viết. Để khi cần giao tiếp với mọi người, họ không hiểu cha có thể tự viết ra.
Cha đặt cho tôi cái tên Thiện Tâm, cũng ngầm có ý nhắc nhở tôi sống có tình người, tâm hồn luôn được lương thiện. Rồi một tay tự nuôi tôi khôn lớn.
Nhưng khi tôi mười lăm tuổi, một buổi sáng thức dậy, cha tôi chỉ kịp chuẩn bị đồ ăn sáng cho tôi rồi đi bán, tôi cũng vô tư dậy thay quần áo, ăn sáng rồi tự đến trường. Trưa hôm đó, cha tôi về nhà, gấp chăn, dọn giường lúc sáng tôi vội đi còn chưa kịp dọn, cha thấy trên giường có vệt máu đỏ, cha tôi hốt hoảng, đi tới đi lui đợi tôi về.
Cánh cửa nhà mở toang, tôi chạy vội vào nhà ngồi lên giường khóc, cha tôi lo lắng lại ra hiệu hỏi tôi có chuyện gì. Tôi vừa khóc vừa diễn tả lại cho cha tôi hiểu rằng “chỗ đó” của tôi tự dưng ra rất nhiều máu, bạn bè cười nhạo, khiến tôi vừa sợ vừa xấu hổ với đám bạn. Cha tôi cũng vội chỉ tôi vệt máu còn trên giường, tôi oà khóc lên, ra hiệu với cha rằng “con sắp chết hả cha!” Cha tôi vội vội vàng vàng đi vào trong, lấy ra cho tôi chiếc quần rồi đẩy tôi vào trong bảo tôi thay. Cha vội đi vào trong, lấy ra con heo đất, cha đập xuống mà không cần phải suy nghĩ, đống tiền lẻ lớn nhỏ có đủ, nhăn nhít chồng chất, lẫn trong đống gạch vỡ vụn, cha nhanh chóng nhặt chúng lên xếp đàng hoàng. Cha đèo tôi trên chiếc xe đạp cũ kĩ, tôi ngồi sau xe cứ thế khóc như mưa, khiến cha tôi đạp hết sức có thể. Ông chở tôi đến bệnh viện, dắt tôi chạy ngay vào khoa cấp cứu, ông vội vàng kéo tay bác sĩ nữ trực ở đó chỉ chỉ vào sau quần của tôi đầy lo lắng. Tôi vừa khóc vừa phiên dịch lại cho bác sĩ lời của cha. Bác sĩ cười rồi lắc đầu, dắt tôi vào nhà vệ sinh, chỉ cho tôi cách dùng đồ lót và dán băng vệ sinh, giải thích với tôi là tôi đang ở độ tuổi dậy thì, kì kinh nguyệt sẽ diễn ra mỗi tháng một lần như thế, chuyện đó rất là bình thường ở cái độ tuổi của tôi, không sao cả. Tôi thở phào nhẹ nhõm, cảm ơn bác sĩ rồi ra về.
Tôi giải thích việc ấy với cha, cha tôi cười tít mắt, tự xoa đầu vẻ ngại ngùng vì thiếu hiểu biết về chuyện đó, xong cha ra hiệu như nhớ ra điều gì rồi vội dắt tôi ra bãi xe lấy xe đèo về. Cha ghé vào tiệm tạp hoá gần nhà, đi vào rồi chọn cho tôi vài gói băng vệ sinh, cũng không quên mua lại con heo đất.
Trên đoạn đường về ngày hôm đó, tôi cảm thấy mình thật may mắn và biết ơn cha đến nhường nào!
VTHD
…
Hộp thư truyện ngắn với chủ đề “Tình Cha” dự thi:
Thời gian qua, BTC đã nhận được truyện ngắn dự thi của các tác giả:
Hải Phòng: Vũ Hoàng Lâm, Bùi Sỹ Căn, Nguyễn Hùng, Vũ Ngọc Anh, Đào Thị Ngọc Lan; Hà Nội: Nguyễn Đức Thiêm, Nguyễn Lan Hương, Vân Trang, Nguyễn Thị Tuyết, Bùi Thị Bích Hiền; Hưng Yên: Nguyễn Thành Tuấn, Phan Thị Quỳnh; Quảng Ninh: Dương Phượng Toại, Nguyễn Thái Phú; TP Hồ Chí Minh: Vương Miện, Nguyễn Vĩnh Bảo, Lục Thị Hà My, Lê Thị Thanh Thương; Thụy Sỹ: Hoàng Yến; Nam Định: Phạm Mai Hương; Hải Dương: Huy Nguyên, Nguyễn Thị Hiền; Mỹ: Trần Thanh Toàn; Cộng hòa Pháp: Nguyễn Nga; Nghệ An: Phan Hữu Cường, Thái Thị Lan Anh; Liên bang Nga: Nguyễn Hắc Long; Khánh Hòa: Ngọc Hoa; Quảng Ngãi: Châu Sa; Quảng Trị: Nguyễn Thị Thu Hà, Bùi Trương Mỹ Giang; Quảng Nam: Nguyễn Thị Thanh Thảo; Bà Rịa Vũng Tàu: Trần Thắng, Phạm Thanh Thảo; Bắc Giang: Hương Lý, Trần Thị Thơm; Đắk Lắk: Trần Thị Hoa, Hoàng Ngọc Hương; Đà Nẵng: Lưu Thị Dung, Lê Thị Hồng Diễm, Nguyễn Thanh Trà; Thái Bình: Đinh Thị Phương Nhung; Bến Tre: Phạm Trà Mị; Đồng Nai: Nguyễn Thị Ngọc Trâm, Trần Thị Kiều Trinh; Phú Yên: Võ Thị Hạnh Dung; Thanh Hóa: Trịnh Ngọc Lâm; Hà Tĩnh: Nguyễn Hồng Minh; Thừa Thiên- Huế: Nguyễn Đình Duy Lộc; Đồng Tháp: Huỳnh Thị Huyền Trâm…
Mời các bạn tiếp tục gửi truyện ngắn dự thi. Truyện ngắn dự thi xin gửi về email: vanthocuocsong@gmail.com. Trân trọng cám ơn!
BTC