Truyện ngắn dự thi mã số 65 của tác giả Tô Như Ý- Cà Mau
CHA TÔI NGƯỜI THƯƠNG BINH
Chiến tranh lùi xa nhưng mỗi khi trái gió trở trời, vết thương từ cuộc chiến năm nào trên thân thể cha tôi lại đau nhức. Vậy mà, chưa bao giờ, cha tôi than vãn.
Tôi thường nghe ông nội, cha và bác kể nhiều về chiến tranh. Cũng như ông nội, hai bác và những người bạn cùng trang lứa, năm 1971, cha tôi lên đường, tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Hành trang cha mang theo đầy ắp ước mong, niềm tin được đóng góp công sức giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Sau chiến tranh ác liệt, cha và bác trở thành thương binh, còn một người bác (anh trai cha) là liệt sĩ (hy sinh tại Tiền Giang).
“Lúc ấy, đi bộ đội là một niềm tự hào của những trai làng. Lời hiệu triệu của Bác Hồ, lòng căm thù giặc, niềm khát khao độc lập, tự do thôi thúc bao lớp thanh niên lên đường tòng quân, vượt dải Trường Sơn vào Nam mà không hề đắn đo hay sợ gian khổ, hy sinh” – cha vẫn thường kể với tôi như thế.
Những ngày đi dọc Trường Sơn và lúc chiến đấu tại nhiều chiến trường ở miền Nam, cha cùng đồng đội chống chọi với những cơn sốt rét rừng, đối mặt hiểm nguy trong những trận đánh ác liệt. Trong một lần chiến đấu tại Đức Hòa – Đức Huệ (Long An), cha bị địch bắn bị thương ở chân trái bị mất một phần chân chỉ còn đến đầu gối. Sau này, cha được Nhà nước công nhận là thương binh hạng 3/4.
Mỗi khi kể về thời chiến, cha rơm rớm nước mắt vì nhớ những đồng đội đã ngã xuống, tình đồng chí trong thời khắc sinh tử, hiểm nguy, gian khó. Như lời cha nói, tình cảm đó chân thật, chẳng tính toán thiệt, hơn, được, mất. “Trong trận chống càn của địch, một đồng đội nói với cha những lời như trăn trối: Tao bị thương rất nặng, chắc không qua khỏi. Mày bỏ tao lại ở đây và nhanh chóng rút lui. Nhưng cha vẫn kiên quyết: Sống cùng sống, chết cùng chết và tiếp tục cõng đồng đội mở đường máu” – cha nghẹn ngào kể lại.
Hơn 35 năm sau ngày đất nước thống nhất, một cựu chiến binh từ Nghệ An đến nhà tôi để hỏi thăm, tìm lại “đứa em” từng là đồng đội, chăm sóc cho mình khi bị thương ở chiến trường. Hôm ấy, cha đang công tác xa nhà nên tôi đưa bức ảnh của cha cho ông xem. Thời gian trôi qua rất lâu nhưng ông vẫn nhận ra người đồng đội mình đang tìm kiếm. Kể từ đó, hai người thường xuyên gặp nhau. Những lần uống vài ly rượu bên quán cóc ven đường hay bên tách trà nóng, hai người thương binh lại hàn huyên, kể về chiến tranh, nhắc lại tình đồng chí, đồng đội trong gian khó.
Thời bé, 3 chị em tôi hay sờ cái chân bị cụt của cha vì thấy lạ. Lớn lên, chúng tôi mới biết, đó là vết thương do chiến tranh. Chị em chúng tôi thường nói với nhau: Tụi mình được học hành đàng hoàng cũng có máu của cha. Đúng vậy, vì là con thương binh nên chúng tôi được giảm học phí; các kỳ thi tốt nghiệp, đại học, chúng tôi đều được cộng điểm ưu tiên. Và, số tiền trợ cấp ít ỏi hàng tháng, cha không mua thuốc cho mình mà để dành mua gạo, thịt, cá, cuốn sách, quyển tập,… cho các con.
Nhà nước cấp cho cha tôi một số vốn để làm ăn, ông liền sắm một dàn lú quế đặt ở sông trước nhà kiếm tiền cho 3 chị en tôi đi học. Giờ nhớ lại cảnh cha tôi với một chân rưỡi ngày ngày lặn dưới sông, kiếm từng con tôm, con cá, con cua,… Mà tôi không kìm được nước mắt
Một đời vất vả nhưng cha vẫn thường nói, tài sản lớn nhất của ông là 3 đứa con. Thấy các con được học hành đàng hoàng, có cuộc sống ổn định, cha rất vui. Vì thế, cha chưa bao giờ tiếc những tài sản đã bán để “ưu tiên” cho các con cái chữ, cái nghề.
Tôi nhớ mãi lời cha dặn trước ngày tiễn tôi đi làm việc xa nhà. Ông bảo: Cha, mẹ chẳng thể ở bên con suốt cuộc đời nên hãy sống và làm việc sao cho xứng đáng, có đạo đức. Cuộc sống có nhiều hạnh phúc, thành công nhưng đôi khi cũng có cả nỗi buồn, thất bại, quan trọng là con phải biết giữ mình, không lấy thành công để tự mãn, khoác lác; thất bại không được chùn bước mà phải đứng lên. Đừng trông chờ vào may mắn mà bản thân phải tự lực, biết phấn đấu, cố gắng.
Cha dẫn chứng: Có những loài cây sống kiếp tầm gửi, núp bóng nhờ một cây khác nhưng cũng có cây, dù mọc dưới thân cây khác nhưng vẫn vươn ra đón ánh nắng mặt trời. Cũng từ ví dụ đó, cha dặn tôi: Con hãy nhớ, ở đâu cũng phải sống, làm việc cho tử tế, đàng hoàng, không được nản lòng…
Nhân Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7, gọi điện về nhà, tôi nghe mẹ nói, cha gầy đi nhiều vì tuổi tác, vết thương vẫn đau nhức mỗi lúc trái gió trở trời nhưng ông chẳng than vãn, cố gắng vượt qua. Nghe vậy, tôi nhói lòng và nước mắt rưng rưng vì bao kỷ niệm thời thơ ấu với cha lại ùa về. Chính lối sống của cha đã truyền dạy cho chị em chúng tôi sự tử tế, mạnh mẽ, tự lập, vươn lên trong cuộc sống. Tôi muốn nhắn nhủ với tất cả bạn trẻ rằng”Hãy yêu thương cha thật nhiều khi còn có thể, vì chúng ta chỉ có một người cha trong cuộc đời này”.
TNY
…
Hộp thư truyện ngắn với chủ đề “Tình Cha” dự thi:
Thời gian qua, BTC đã nhận được truyện ngắn dự thi của các tác giả:
Hải Phòng: Vũ Hoàng Lâm, Bùi Sỹ Căn, Nguyễn Hùng, Vũ Ngọc Anh, Đào Thị Ngọc Lan, Phạm Văn Thi, Lê Thị Ngọc; Hà Nội: Nguyễn Đức Thiêm(3), Nguyễn Lan Hương, Trung Thành, Vân Trang, Nguyễn Thị Tuyết(3), Bùi Thị Bích Hiền, Yến Dương, Đinh Thành Trung; Hưng Yên: Nguyễn Quý Nghi(4), Nguyễn Thành Tuấn, Phan Thị Quỳnh, Lê Thị Mai Hiên(2); Quảng Ninh: Dương Phượng Toại, Nguyễn Thái Phú; TP Hồ Chí Minh: Vương Miện, Nguyễn Vĩnh Bảo, Lục Thị Hà My, Lê Thị Thanh Thương, Phạm Thảo Uyên, Nguyễn Đan Thụy; Thụy Sỹ: Hoàng Yến; Nam Định: Phạm Mai Hương; Hải Dương: Huy Nguyên, Nguyễn Thị Hiền(2); Mỹ: Trần Thanh Toàn; Cộng hòa Pháp: Nguyễn Nga; Nhật Bản: Tăng Hoàng Phi; Nghệ An: Phan Hữu Cường, Thái Thị Lan Anh(3), Nguyễn Thị Doanh, Cao Văn Quyền; Liên bang Nga: Nguyễn Hắc Long; Khánh Hòa: Ngọc Hoa; Quảng Ngãi: Châu Sa; Quảng Trị: Nguyễn Thị Thu Hà, Bùi Trương Mỹ Giang; Quảng Nam: Nguyễn Thị Thanh Thảo(2); Bà Rịa Vũng Tàu: Trần Thắng, Phạm Thanh Thảo, Cao Thị Hà; Bắc Giang: Hương Lý, Trần Thị Thơm; Đắk Lắk: Trần Thị Hoa, Hoàng Ngọc Hương, Nguyễn Thị Hồng; Đà Nẵng: Lưu Thị Dung, Lê Thị Hồng Diễm, Nguyễn Thanh Trà; Thái Bình: Đinh Thị Phương Nhung; Bến Tre: Phạm Trà Mị; Đồng Nai: Nguyễn Thị Ngọc Trâm, Trần Thị Kiều Trinh(3), Ngô Nữ Thùy Linh; Phú Yên: Võ Thị Hạnh Dung; Thanh Hóa: Trịnh Ngọc Lâm, Đào Thị Mai; Hà Tĩnh: Nguyễn Hồng Minh(3), Trần Phan Thùy Linh; Thừa Thiên- Huế: Nguyễn Đình Duy Lộc; Đồng Tháp: Huỳnh Thị Huyền Trâm; An Giang: Mỹ Dung; Long An: Đỗ Thị Tuyết Mai; Gia Lai: Li Phan; Bình Dương: Hồng Minh; Ninh Bình: Lê Văn Ngọc; Bắc Ninh: Nguyễn Huy Thảo; Lâm Đồng: Nguyễn Duy Vinh; Thái Nguyên: Hồ Điệp; Cà Mau: Tô Như Ý…
Mời các bạn tiếp tục gửi truyện ngắn dự thi. Truyện ngắn dự thi xin gửi về email: vanthocuocsong@gmail.com. Trân trọng cám ơn!
BTC