Truyện ngắn dự thi mã số 168 của tác giả Quách Thái Di (Bình Thuận)
HOÀNG HÔN CỦA CHA
Vậy là cũng đã đến những ngày hè thật sự rồi. Tôi ngồi giữa thành phố nhìn những đám mây lơ lửng trên bầu trời và nghĩ vẩn vơ. Bỗng thấy nhớ một dáng chiều quê hương đến lạ. Nhớ mẹ, nhớ ba, nhớ dì Tư và đặc biệt là người đã nuôi tôi khôn lớn, tôi đã gọi tiếng ba suốt hai mươi năm. Điều ấy mãi mãi là một dấu khắc mà thời gian không thể nào xóa nhòa được.
Chỉ hôm nay thôi. Ngày mai tôi sẽ về quê, lại trở về với những buổi chiều mây thảnh thơi bay trên nền trời xanh thẳm, ngồi nhìn con nước trong vắt sau nhà, trên cánh đồng lúa sóng sánh màu mơ ước. Một năm. Không quá dài nhưng cũng đủ để tôi nhớ về tháng ngày xa xưa, về ký ức tuổi thơ, về hình ảnh người cha thân yêu. Hồi đó, khi tôi bắt đầu biết nhìn thấy, tôi đã không tìm được trong tiềm thức mình gương mặt của mẹ. Chỉ có ba đút cháo, tắm rửa, giặt quần áo, đưa võng cho tôi ngủ. Tôi ngủ ngoan trong tiếng ru của ba mặc dù đã có lần tôi ước ao đó là lời mẹ ru. Ba quạt mát cho tôi những ngày hè, kiên nhẫn xoa lưng cho đứa con gái bé bỏng của ba được ngủ ngoan hơn. Ở những khoảnh khắc tôi chưa thể hiểu và nhìn thấy thì nỗi mất mác ấy là có thật. Ba buồn. Tôi cũng buồn. Những nỗi buồn chưa bao giờ được gọi thành tên.
Lớn hơn một chút, chiều nào cũng vậy, tôi và ba thường ra sau vườn trồng khoai mì khoai lang hay mấy loại rau củ có thể ăn được. Có lần nghịch quá, tôi trốn ba đi bắt cá, ba tìm mãi không được rồi sực nhớ tôi hay ra bờ sông, ba đến và lặng lẽ dẫn tôi về. Nhưng chưa bao giờ ba đánh đòn tôi vì bất cứ lý do gì. Với tôi, ba là người cha hiền từ nhất thế gian, một ông Bụt biết nói, biết làm trò cười cho tôi vui, biết an ủi nâng đỡ khi tôi thất bại. Tôi hạnh phúc vì có ba. Không biết nếu mẹ còn sống, mẹ có lo lắng cho tôi như ba không. Những buổi tối sóng sánh ánh trăng, tôi hay trộm nhìn ba ngồi trầm ngâm bên tách trà. Cái dáng ngồi cô đơn, buồn thảm lạ lùng. Giá như tôi còn có mẹ…
Năm mười lăm tuổi tôi được vào học ở một trường cấp ba, để có tiền cho tôi ăn học, nhiều khi ba phải đi đào ao thuê cho hàng xóm. Mỗi lần về thấy ba vất vả tôi ngỏ ý muốn đi làm thêm nhưng ba lại phản đối. Ba nói việc học mới là chính, phải học để làm người và học để sau này không còn nghèo khổ như ba nữa. Tôi nhận lấy và ghi nhớ tất cả những lời ba nói. Trong ngôi nhà lợp lá cọ bao nhiêu năm tháng ấy, ba đã phải sống vất vả để bao bọc, yêu thương một đứa con gái là tôi. Nhưng rồi đến khi sang phía bên kia con nước của cuộc đời, muốn tìm một nơi nương tựa, một chỗ dựa tinh thần thì chính tôi lại hết lòng ngăn cản. Khi biết ba có tình cảm với dì Tư hàng xóm, tôi tỏ ra không vui. Có lẽ lúc đó tôi không thể chấp nhận dì Tư là người mẹ thứ hai. Để bây giờ nghĩ lại thấy nhói đau. Ngày ấy đã lớn rồi. Ngày ấy đâu còn thơ dại nữa. Vậy mà…
Tôi lên Sài Gòn học được một năm thì ba bệnh nặng. Dì Tư lặng lẽ thay tôi chăm sóc ba. Ngày nhận được điện thoại của dì Tư, tôi về quê nhưng đã không còn kịp nữa. Ba ra đi mà chẳng nói với tôi câu nào. Tôi khẽ áp chặt bàn tay mình nơi ngực trái, thấy một nỗi đau như đang giày vò, như muốn trỗi dậy khỏi da thịt. Trên tay ba vẫn cầm chặt một tấm hình, có lẽ ba muốn nói với tôi điều gì đó nhưng ba chưa kịp nói. Và dì Tư đã thay ba để làm tròn lời hứa với ba. Dì Tư đưa tôi coi tấm hình, nói. “Đây là ba mẹ ruột của con đó.”
Tôi ngạc nhiên. Có một bí mật mà tôi chưa bao giờ được biết, đó là câu chuyện của hai mươi năm trước. Dì Tư kể, ba mẹ tôi gặp tai nạn khi vừa sinh tôi. Chính chú Thành, bạn thân của ba đã ẵm tôi về nuôi. Chú hy vọng tình phụ tử của chú sẽ bù đắp cho tôi phần nào sự mất mác to lớn này. Mà thực tâm đúng vậy. Tôi muốn nói với ba nhiều, nhiều lắm, những lời nói từ tận sâu thẳm trong tâm hồn, không biết ba có nghe được không. Nhưng tôi tin vào tình yêu của tôi dành cho mẹ, cho cha và cho ba nuôi, người đã cho tôi bài học về lòng người và sự hy sinh.
Hoàng hôn xuống dần từ phía đồi cọ. Ráng chiều vàng thật đẹp, nhưng đằng sau đó cũng chỉ còn lại chút ánh sáng le lói cuối trời. Chỉ có hoàng hôn của ba mãi là tia sáng ấm áp nhất luôn dõi theo bước tôi đi trên mọi nẻo đường. Ba ơi, con thật hạnh phúc khi có ba trong cuộc đời. Nụ cười ba hiện ra, thật hiền… nước mắt lăn dài trên má tôi, tự bao giờ.
QTD
…
Hộp thư truyện ngắn với chủ đề “Tình Cha” dự thi:
Thời gian qua, BTC đã nhận được truyện ngắn dự thi của các tác giả:
Hải Phòng: Vũ Hoàng Lâm(1), Bùi Sỹ Căn(2), Nguyễn Hùng(1), Vũ Ngọc Anh (1), Đào Thị Ngọc Lan (1), Phạm Văn Thi(1), Lê Thị Ngọc(1), Lê Việt Hùng(5), Bùi Mai Linh(2), Trần Thái Hưng(1); Hà Nội: Nguyễn Đức Thiêm(5), Nguyễn Lan Hương(3), Trung Thành, Vân Trang, Nguyễn Thị Tuyết(4), Bùi Thị Bích Hiền, Yến Dương, Đinh Thành Trung, Đặng Thị Thúy Tiên, Quang Huy(1), Nguyễn Thị Mai (2), Đinh Thị Hảo (1), Đặng Thảo (1); Hưng Yên: Nguyễn Quý Nghi(4), Nguyễn Thành Tuấn, Phan Thị Quỳnh, Lê Thị Mai Hiên(2); Quảng Ninh: Dương Phượng Toại, Nguyễn Thái Phú; TP Hồ Chí Minh: Vương Miện, Nguyễn Vĩnh Bảo, Lục Thị Hà My, Lê Thị Thanh Thương, Phạm Thảo Uyên, Nguyễn Đan Thụy, Nguyễn Thùy Dương (2), Nguyễn Trần Thanh Trúc (1), Nguyễn Nữ Thanh Thuận (1), Huỳnh Chính (1), Vũ Đình Đại (2); Thụy Sỹ: Hoàng Yến; Nam Định: Phạm Mai Hương; Hải Dương: Huy Nguyên, Nguyễn Thị Hiền(2), Đoàn Thị Lan (2), Dương Anh Thanh(2); Mỹ: Trần Thanh Toàn; Cộng hòa Pháp: Nguyễn Nga; Nhật Bản: Tăng Hoàng Phi; Nghệ An: Phan Hữu Cường, Thái Thị Lan Anh(3), Nguyễn Thị Doanh, Cao Văn Quyền, Đậu Thị Minh Trang (1); Liên bang Nga: Nguyễn Hắc Long; Khánh Hòa: Ngọc Hoa, Vũ Thị Thảo, Lê Đức Bảo (5); Quảng Ngãi: Châu Sa; Quảng Trị: Nguyễn Thị Thu Hà, Bùi Trương Mỹ Giang, Hoàng Hữu Hóa; Quảng Nam: Nguyễn Thị Thanh Thảo(2); Bà Rịa Vũng Tàu: Trần Thắng, Phạm Thanh Thảo, Cao Thị Hà, Mõ Chiều; Bắc Giang: Hương Lý, Trần Thị Thơm; Đắk Lắk: Trần Thị Hoa, Hoàng Ngọc Hương, Nguyễn Thị Hồng; Đà Nẵng: Lưu Thị Dung, Lê Thị Hồng Diễm, Nguyễn Thanh Trà; Thái Bình: Đinh Thị Phương Nhung, Tuệ Lam; Bến Tre: Phạm Trà Mị; Đồng Nai: Nguyễn Thị Ngọc Trâm, Trần Thị Kiều Trinh(3), Ngô Nữ Thùy Linh, Nguyễn Tâm Thanh(4), Nguyễn Quốc Toàn (4); Phú Yên: Võ Thị Hạnh Dung; Thanh Hóa: Trịnh Ngọc Lâm, Đào Thị Mai, Hà Thị Ánh Tuyết (1), Cao Thị Tỵ; Hà Tĩnh: Nguyễn Hồng Minh(3), Trần Phan Thùy Linh; Thừa Thiên- Huế: Nguyễn Đình Duy Lộc, Nguyễn Thị Trúc Nhi, Nguyễn Thị Bảo Ngọc, Nguyễn Thị Thanh Túy, Đặng Văn Sử, Ngàn Thương, Trang Thùy; Đồng Tháp: Huỳnh Thị Huyền Trâm; An Giang: Mỹ Dung; Long An: Đỗ Thị Tuyết Mai, Thi Hoàng Khiêm (1), Nguyễn Thanh Dũng (3); Gia Lai: Li Phan; Bình Dương: Hồng Minh, Trần Mặc, Trần Thu Thảo (1); Ninh Bình: Lê Văn Ngọc; Bắc Ninh: Nguyễn Huy Thảo; Lâm Đồng: Nguyễn Duy Vinh; Thái Nguyên: Hồ Điệp; Cà Mau: Tô Như Ý; Nam Định: Phạm Anh Tuấn; Điện Biên: Chu Anh Linh; Tiền Giang: Lê Yên Lam; Sóc Trăng: La Bửu Dung (1); Bình Thuận: Nguyễn Vũ An Hòa; Tây Ninh: Phùng Văn Định; Đà Nẵng: Phan Thị Ngọc Trang; Đắk Nông: Cẩm Tím(1); Cần Thơ: Phạm Thị Thúy Kiều, Hồ Quyền Trang; Hậu Giang: Phan Ngọc Huệ (1); CH Đức: Trần Minh Thịnh; Phú Thọ: Tiểu Du (1). Trần Thị Lệ Thu (2); Bình Định: Trương Thị Thúy; Hà Tĩnh: Phan Thị Thu Hiền; Bình Thuận: Quách Thái Di (2); Bình Phước: Lê Chung (1); Tây Ninh: Lê Thị Mỹ An (1)
Mời các bạn tiếp tục gửi truyện ngắn dự thi; hạn cuối cùng nhận bài là 24h ngày 31/8/2021. Truyện ngắn dự thi xin gửi về email: vanthocuocsong@gmail.com. Trân trọng cám ơn!
BTC