Truyện ngắn dự thi mã số 32 của tác giả Nguyễn Đình Duy Lộc- Huế
NHỚ VÀ THƯƠNG
Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo. Tài sản có giá trị duy nhất trong nhà là một chiếc xe máy cup 50 đã nhạt xỉn màu theo năm tháng. Sống trong cảnh chạy ăn từng bữa, từ lúc học tiểu học tôi đã có những suy nghĩ trưởng thành hơn những người bạn cùng trang lứa, đủ để hiểu được những nỗi sầu lo hiện rõ trên mắt mẹ cha vào những buổi tựu trường.
Những năm tiểu học, gia đình không đủ điều kiện để nộp tiền ăn trưa cho nhà trường. Không được học bán trú như những đứa trẻ khác, tôi phải lật đật ôm cặp sách về nhà để ăn vội những bữa cơm đạm bạc. Khi các bạn còn đang nghỉ trưa trên lớp, là lúc tôi gật gù gục vào lưng áo nhễ nhại mồ hôi của bố để trở lại trường cho kịp tiết học chiều. Trong mơ màng, tiếng thở nặng nề bỗng hóa dịu dàng như những tiếng ru xa.
Tôi vốn đã thấp bé hơn chúng bạn, sau 2 năm học lại càng gầy rộc đi hẳn. Mỗi tối khi dạy tôi học bài, mẹ vẫn thường bóp nhẹ cổ tay khẳng khiu của tôi rồi tặc lưỡi xót xa. Bố thì không thường ôm ấp tôi như mẹ. Vốn kiệm lời, bố thể hiện tình thương với tôi bằng cách ghé qua trường vào giờ ra chơi và dúi qua hàng rào những chùm quả chín mọng, khi là những trái ổi, trái na, có khi là những quả trứng cá đỏ tươi mà bố hái được dọc đường. Đến mãi sau này, khi đã trưởng thành, hình ảnh người bố vẫy tay rụt rè phía hàng rào vẫn thường hiện về trong tâm thức tôi như một điều gì đó thiêng liêng, khó tả.
Rồi thì tôi cũng lớn lên. Hoàn cảnh gia đình cũng chẳng khá hơn là mấy. Chỉ là những bữa cơm rau cháo như có một sức nặng tình cảm thần kỳ nào đó khiến cho sức vóc tôi cuối cùng cũng dần đuổi kịp bạn bè. Khi bản thân mình lớn hơn, đôi lúc, tôi cảm giác người bố vĩ đại ngày nào như cứ dần nhỏ bé lại. Có những đêm dài trời trở, tôi nặng lòng thức trắng theo những tiếng ho trầm đục của người, những nỗi lo vô hình cứ hiện lên, vờn vện hoài trong tâm khảm.
Thế là tôi quyết tâm rời xa quê hương.
Rời xa, cũng là để bản thân có thể trưởng thành trước khi quá muộn, để chạy đua với dòng thời gian quá đỗi vô tình ngày càng hiện rõ ràng trên mái tóc của cha. Trên chuyến tàu vào Sài Gòn lập nghiệp, tôi mở balo, bất ngờ thấy hơn 700 ngàn được xếp gọn gàng trong ngăn.
Ngoái lại nhìn khung cảnh quê hương đang vút xa dần, chẳng biết tự lúc nào, hai gò má tôi ướt đẫm…
NĐDL
…
Hộp thư truyện ngắn với chủ đề “Tình Cha” dự thi:
Thời gian qua, BTC đã nhận được truyện ngắn dự thi của các tác giả:
Hải Phòng: Vũ Hoàng Lâm, Bùi Sỹ Căn, Nguyễn Hùng, Vũ Ngọc Anh, Đào Thị Ngọc Lan, Phạm Văn Thi; Hà Nội: Nguyễn Đức Thiêm, Nguyễn Lan Hương, Vân Trang, Nguyễn Thị Tuyết, Bùi Thị Bích Hiền, Yến Dương; Hưng Yên: Nguyễn Quý Nghi, Nguyễn Thành Tuấn, Phan Thị Quỳnh; Quảng Ninh: Dương Phượng Toại, Nguyễn Thái Phú; TP Hồ Chí Minh: Vương Miện, Nguyễn Vĩnh Bảo, Lục Thị Hà My, Lê Thị Thanh Thương, Phạm Thảo Uyên; Thụy Sỹ: Hoàng Yến; Nam Định: Phạm Mai Hương; Hải Dương: Huy Nguyên, Nguyễn Thị Hiền; Mỹ: Trần Thanh Toàn; Cộng hòa Pháp: Nguyễn Nga; Nghệ An: Phan Hữu Cường, Thái Thị Lan Anh; Liên bang Nga: Nguyễn Hắc Long; Khánh Hòa: Ngọc Hoa; Quảng Ngãi: Châu Sa; Quảng Trị: Nguyễn Thị Thu Hà, Bùi Trương Mỹ Giang; Quảng Nam: Nguyễn Thị Thanh Thảo; Bà Rịa Vũng Tàu: Trần Thắng, Phạm Thanh Thảo; Bắc Giang: Hương Lý, Trần Thị Thơm; Đắk Lắk: Trần Thị Hoa, Hoàng Ngọc Hương, Nguyễn Thị Hồng; Đà Nẵng: Lưu Thị Dung, Lê Thị Hồng Diễm, Nguyễn Thanh Trà; Thái Bình: Đinh Thị Phương Nhung; Bến Tre: Phạm Trà Mị; Đồng Nai: Nguyễn Thị Ngọc Trâm, Trần Thị Kiều Trinh; Phú Yên: Võ Thị Hạnh Dung; Thanh Hóa: Trịnh Ngọc Lâm; Hà Tĩnh: Nguyễn Hồng Minh, Trần Phan Thùy Linh; Thừa Thiên- Huế: Nguyễn Đình Duy Lộc; Đồng Tháp: Huỳnh Thị Huyền Trâm; An Giang: Mỹ Dung; Long An: Đỗ Thị Tuyết Mai; Gia Lai: Li Phan; Bình Dương: Hồng Minh; Ninh Bình: Lê Văn Ngọc…
Mời các bạn tiếp tục gửi truyện ngắn dự thi. Truyện ngắn dự thi xin gửi về email: vanthocuocsong@gmail.com. Trân trọng cám ơn!
BTC