NGUYÊN QUÁN
Lúc đi vịn gió bến sông
Bao năm giọng hót còn mong gọi mùa
Bà thường nhang huệ lên chùa,
Ông thường phơi thuốc nắng trưa nhuộm vàng
Chị tìm một chuyến đò ngang
Qua thời trái ngọt rụng sang quê chồng
Mất đã mất, còn còn không
Đêm trăng buồm vắng thầm trông thủy triều
Cỏ quê xanh thuở mến yêu
Bay về nguyên quán cánh diều đồng hương.
MT