Cảm nhận bài thơ “Lối mùa xuân” của Nhà thơ Minh Trí

Đọc xong bài thơ tôi ngỡ ngàng bởi ý tưởng của tác giả quen mà lạ, có gì đó như day dứt, như hoài mong trách móc, như cảnh báo để rồi “say mềm gọi xuân”. Tôi đã đọc đi, đọc lại nhiều lần để cố gắng hiểu những suy tư, tình cảm của tác giả nơi bài thơ. Chúc anh chỉ có một LỐI MÙA XUÂN cho tất cả.“Lối này dừng lại bên em
Cho xanh từng phút say mềm gọi xuân”
Con người ai cũng có phút thăng hoa, thăng hoa đến tận cùng, đỉnh điểm nhưng có lẽ đó cũng là lúc người ta say, say mềm, cái chất say lãng mạn hào hoa. Khi đó trong tâm tưởng chỉ còn tình yêu tuổi trẻ, một miền kiêu hãnh thanh xuân mãi mãi và đó chỉ có thể là mùa xuân. Tất cả ngưng đọng để cho con người thỏa mãn những khát khao, hạnh phúc trước ánh bình minh ngày mới. Ấy chính là tuổi trẻ, là mùa xuân của mỗi người. Có thể nói đây là một bài thơ say, mà hay, để diễn tả điều đó anh viết.
“Lối này đến với mùa hoa
Cho tươi trẻ lại cây già cành khô”
Sau mỗi mùa đông khô cằn hoang dại lại có một mùa xuân lộng lẫy hồng tươi. Quy luật tự nhiên ấy trong con mắt tác giả bỗng trở thành định luật, thành LỐI, lối đến với mùa hoa. Bỗng dưng tôi chợt nhớ Nguyễn Du với hai câu thơ đẹp và mượt như nhung
“Cỏ non xanh rợn chân trời
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa”
Còn với anh Minh Trí “cho tươi trẻ lại cây già cành khô” cũng có một con đường để đến đó là “lối mùa xuân”.
Mỗi khổ thơ lại mang một trạng thái tâm tư khác nhau, một lối đi riêng biệt.
“Lối này dẫn xuống bến mơ
cho em thương những câu thơ úa tàn

Lối này cỏ mọc đa mang
còn dâng nước mắt xoá tan muộn phiền”
“Lối này em xuống bến mơ” câu thơ đưa người ta lên đỉnh cao của ước vọng rồi tác giả đột ngột chuyển trạng thái bất ngờ khiên ta u uất, thất vọng, mềm chua chát để ta phải bơ vơ ngơ ngác ấy là “cho em thương những câu thơ úa tàn”. Hai câu tiếp sau cũng vậy “lối này cỏ mọc đa mang, còn dâng nước mắt xoá tan muộn phiền” tuy nói là “xoá tan” nhưng cái cảm giác nặng nề vẫn không buông tha người đọc, có một nỗi niềm vẫn chiếm trọn lòng ta, câu thơ như trách móc, cảnh báo một điều gì bất an còn dấu trong lòng tác giả. Hai khổ thơ sau cùng mang một tâm trạng hoài mong, nhắc nhở mọi người đừng làm những điều vô ích
“Lối này trang giấy hoa niên
Dẫn ta đi ngược lại miền thơ ngây”
Rất vần điệu, câu thơ đã có tuổi rồi, hoa niên rồi, lối ấy đang dẫn ta về với những ký ức của thời thơ ấu dại khờ và nông nổi. Hình như trong anh đang có nhiều xao động, suy tư.
“Lối này những gió cùng mây”
Gió và mây là những danh từ bất định, khi bạn đi trên con đường ấy bạn có thấy vững chắc, yên lòng không. Đó là điều mà tác giả muốn cảnh báo cho ta, để rồi:
“Xin đừng mắc phải tháng ngày không tên”
Thật thú vị, trong đời sống làm bất cứ việc gì người ta đều có mục tiêu, đích đến. Vậy mà cái con đường (lối) mây gió kia lại đưa ta đến chốn vô thường không có tên gọi, chắc chắn đó là sự trả giá, sự lãng phí thời gian không đáng! Tới đây tôi bỗng lặng đi, có chút gì đó làm con tim tôi man mác. Mặc dù tác giả đã kết bài thơ với hai câu lục bát rất hay và đầy ý nghĩa
“Lối này dừng lại bên em
Cho xanh từng phút say mềm gọi xuân”
Bài thơ đã khép lại mà sao lòng tôi vẫn bối rối… xin chúc anh một năm mới AN KHANG THỊNH VƯỢNG. Chúc các bạn có nhiều thơ hay trên trang CLB THƠ CUNG VĂN HOÁ LAO ĐỘNG HƯU NGHỊ VIỆT TIỆP.

Kỷ Hợi 2019
Lương Hải Thuận

Minh Trí

LỐI MÙA XUÂN

Lối này đến với mùa hoa
cho tươi trẻ lại cây già cành khô

lối này dẫn xuống bến mơ
cho em thương những câu thơ úa tàn

lối này cỏ mọc đa mang
còn dâng nước mắt xoá tan muộn phiền

lối này trang giấy hoa niên
dẫn ta đi ngược lại miền thơ ngây

lối này những gió cùng mây
xin đừng mắc phải tháng ngày không tên

lối này dừng lại bên em
cho xanh từng phút say mềm gọi xuân.

MT

Bài viết khác

Tác giả: minhtri