Minh Trí
GỬI BIỂN
Âm rung nơi ven biển, cơn lá trăng tà
những cánh cò bay về xa thẳm
tôi nhận ra giọt mưa lai vãng
và ý tưởng cuối mùa
thảng thốt rụng trong cái rét tái tê
Tôi ngồi rất lâu dưới không gian ước lệ
trong văn phòng màu trắng
những tờ giấy in ký hiệu nhật trình
bao nỗi niềm đánh đắm
chuông điện thoại đổ hồi và tiếng gọi vớt vát
biển đang quặn mình trong bão táp miền xa
Những bước chân đi chống lại buổi chiều
gom ánh mắt hướng về quê thăm thẳm
có cơn mơ bay tới nơi tít tắp
có nỗi buồn ven biển chiều nay
có vạt lá đang gầy
và giọt mưa lai vãng
Tôi còn thấy mầm xanh lên từ không gian ước lệ
và xúc cảm kết hoa
gửi chiều điều trầm tưởng
Con cò biển vừa bay vừa hát âm thầm.
MT